Sunday, February 23, 2014

Lào Cai một kỷ niệm khó quên.

Thế là đã tròn 1 tuần sau chuyến hành trình đến với mảnh đất Lào Cai thân thương.  Mọi thứ như vẫn còn nguyên vẹn trong tôi, kể từ những ngày đầu háo hức chuẩn bị lên đường cho tới suốt những ngày sau đó…
Chuyến xe đưa toàn thể anh chị em AUMI khởi hành từ đêm khuya ngày 21/11/2013, trên xe luôn rộn rã những câu chuyện tếu táo, những tiếng cười đùa không ngớt, không khí giống như giữa những người thân trong gia đình. Cảm giác vui vẻ, hồ hởi khiến tôi bỗng cảm thấy đoạn đường dài đằng đẵng gần 300km với những cung đường vòng qua núi quanh co, ngoằn ngoèo chẳng thấm tháp gì... Trời dần sáng và cảnh vật trở nên thật rõ ràng, núi rừng sau một giấc ngủ dài dường như đã bừng tỉnh rạng rỡ hẳn. Tiết trời không lạnh và mưa như chúng tôi từng lo sợ, trái lại, càng lúc càng trở nên tươi tắn, nắng đã bắt đầu rải nhẹ. Con đường dẫn đến xã La Pán Tẩn trong trí nhớ của tôi tràn ngập màu xanh mướt bạt ngàn của rừng núi Tây Bắc hùng vĩ, màu trắng tinh của những áng mây lúc vờn  trên đỉnh núi, khi trườn xuống thung lũng, cả màu vàng lấp lánh của nắng … Tôi chỉ tiếc mình không phải một nhà nhiếp ảnh đủ tài ba để thu lại cảnh tượng đẹp tuyệt vời này để khoe với bạn bè, người thân khi trở về…
Sau buổi sáng lang thang trong xã, phát kẹo, phát tiền và chụp 1 vài bức ảnh kỷ niệm với khung cảnh và những đứa trẻ nơi đây, chúng tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch và cũng là mục tiêu chủ yếu của chuyến đi này. Chẳng mấy chốc mái trường THCS Tả Thàng đơn sơ lọt thỏm giữa bốn bề rừng núi hoang vu đã hiện ra. Tại đây, chúng tôi đã được tận mắt chứng kiến cuộc sống sinh hoạt thường ngày của những học sinh nội trú tại trường. Thú thực, đây cũng là lần đầu tiên tôi rời xa cuộc sống đủ đầy của mình để tới một nơi mà để có được ngay cả cái ăn, cái mặc cho đủ  đối với họ cũng là cả một sự cố gắng lớn. Tôi đã thấy những cô bé, cậu bé lớp 9 nhưng gầy gò chẳng khác gì đứa em lớp 5 của tôi, tôi đã thấy giữa cái rét buốt của vùng cao, các em vẫn tắm gội bằng nước lạnh, mặc những chiếc áo ngắn tay, những đôi mắt ngơ ngác, ngây thơ nhìn chúng tôi…Lúc ấy đã gần đến giờ ăn, nhìn bữa cơm của những đứa trẻ này, chúng tôi không ai bảo ai đều bỗng thấy đắng lòng... Và khi Tủ sách Cầu Vồng đã bắt đầu được sắp xếp gọn gàng, những cuốn sách không còn mới nhưng rất sạch sẽ cứ đầy dần, đầy dần lên, chúng tôi ai nấy đều thấy trong lòng phấn khởi biết bao. Thế là từ nay, bọn trẻ sẽ có thêm những món ăn tinh thần quý giá, mong sao chúng sẽ được uốn nắn, dạy dỗ tận tình bởi những người thầy, người cô tâm huyết, để rồi mai sau đều có cuộc sống tốt đẹp hơn…
Buổi tối hôm ấy có lẽ là buổi tối đáng nhớ nhất trong chuyến đi lần này của chúng tôi. Sau khi được thưởng thức bữa lẩu thắng cố nổi tiếng của vùng Tây Bắc, chúng tôi đã sẵn sàng tham gia vào một cuộc giao lưu hết sức thú vị với thầy trò trường THCS Tả Thàng. Một khoảng sân lớn với đám củi được dựng lên, lửa đã bắt đầu rực sáng, tiếng cười tiếng nói vang rộn, có cảm giác đã lâu ngôi trường này mới lại được dịp nhộn nhịp đến vậy. Trước đó, tôi cũng đã được cùng một số chị sang phát kẹo cho các em nhỏ trường cấp 1 Tả Thàng. Những đứa trẻ ở đây thật hồn nhiên, chúng hát say sưa, giương đôi mắt trong veo nhìn chúng tôi, lại còn biết xin kẹo rất ngoan.
Trở về với buổi lửa trại, chưa bao giờ tôi được thấy một khung cảnh vui tươi đến vậy. Bên đống lửa hồng rực, những đôi má hây hây hồng, những tiếng cười, tiếng hát, những cái nắm tay thật chặt, những điệu nhảy say mê…Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy chúng tôi, tại nơi này, đúng là những người hạnh phúc khi được là chính mình, không có sếp hay nhân viên, không có thầy hay trò, không có người lạ người quen,…
Hai ngày sau đó, chúng tôi tiếp tục tới thăm một số địa danh nổi tiếng như chợ Cán Cấu, Bản Phố, dinh Hoàng A Tưởng, chợ Bắc Hà,…Chính sự hoang sơ, thuần túy của cảnh vật và con người nơi đây đã khiến cho rất nhiều du khách tới đây cảm thấy thích thú. Ai cũng muốn mang được thứ gì đó của núi rừng để khi trở về chốn thành thị xa hoa, lại thấy nhớ, thấy yêu…
Ba ngày trọn vẹn trôi đi rất nhanh. Chúng tôi ra về mà trong lòng không khỏi nuối tiếc. Vẫn còn nhiều nơi muốn tới, nhiều người muốn gặp, nhiều việc muốn làm. Tôi thực sự mong muốn đại gia đình AUMI sẽ còn nhiều chuyến đi như thế này nữa để mỗi người trong chúng tôi lại có dịp được học hỏi, được trải nghiệm, được thấu hiểu hơn với cuộc sống của những con người thiệt thòi hơn mình, để rồi nhìn nhận lại chính mình, sống có trách nhiệm hơn, yêu thương nhau hơn, giúp đỡ và cho đi nhiều hơn. Và cho đến khi viết những dòng này, trong đầu tôi vẫn vang lên đâu đây những tiếng nhạc, tiếng hát xen giữa những tiếng cười rộn rã vang vọng cả một khoảng sân trường…
ThaoNT


 

No comments:

Post a Comment